Uyên HuỳnhUyên Huỳnh

Nhận ra

Apr 12, 2020

Đã từng có một khoảng thời gia tôi thật muốn escape khỏi nhà, đó là lúc tôi sắp bước chân vào năm nhất đại học. Không hiểu tại sao lúc đó tôi và ba có rất nhiều mâu thuẫn từ lớn tới nhỏ mà không sao gỡ được, hằng ngày cuộc sống ngột ngạt đến nỗi tôi luôn tìm cách tránh ba mọi lúc có thể. Lúc đó tôi chỉ muốn đi thật nhanh, thật xa khỏi ngôi nhà đó, rời xa khỏi ba để hằng ngày không khó chịu như vậy nữa. Tôi cũng từng ước gì tôi có thể book a fligh để có ngay 1 tour nào đó đi ngay nhưng không, không có gì xảy ra lúc đó cả. Từng ngày trôi qua với tôi rất nặng nề và mâu thuẫn vẫn không ngừng tăng lên. Tôi đếm từng ngày chầm chậm trôi qua và cuối cùng ngày nhập học cũng gân đến, tôi pack one' s stuff cất ngay ngắn vào ba lô để chuẩn bị cho journey mới của mình. Con đường mà tôi sắp đi phía trước là những adventure dài dằng dặc, đầy ăp sự bất ngờ của cuộc sống mà tôi không bao giờ nghĩ đến. Không hiểu sao lần nào cũng vậy cho đến bây giờ, moment ba chở tôi ra bến xe, rồi nhìn tôi lên xe, chờ cho xe chạy mới đi về, giây phút ấy những giọt nước mắt cứ lã chã rơi, con tim cứ thắt lại. Sau khi xa nhà khoảng thời gian đầu đối với tôi chỉ là những nỗi nhớ, chứ không phải những mâu thuẫn với ba, những cảm giác giận ba tan biến đi đâu mất từ lúc nào tôi cũng không nhớ rõ. Tôi học cách thích nghi và discover những điều mới mẻ nơi đây. Ở nơi thành phố xa hoa này có nhiều điều amazing cũng như có nhiều chance mà tôi cần nắm lấy. 

Lúc mới nhập học tôi ở nhờ nhà cô, stay ở đó có rất nhiều việc đã xảy ra càng làm nỗi nhớ nhà và sự tủi thân của một đứa mới rời xa gia đình mỗi lúc một tăng, những memory lúc bên ba mẹ không ngừng ùa về mỗi đêm. Suy đi nghĩ lại tôi không thể cứ quá yếu đuối như vậy, không thể để ba mẹ disapointed về mình, tôi dần thay đổi mình nhiều hơn. Quãng thời gian sau đó tôi ra ở trọ, tìm cho mình những công việc làm thêm để experience và hoàn thiện bản thân mình nhiều hơn, không thể để cái delay và lười biếng ngăn cản mình phát triển được. Tôi cũng dần tập cho mình thói quen đọc sách, thích nhất là những quyển sách có tặng kèm postcard, và cũng cùng những người bạn của mình travelling đến những vùng đất mới, có thể học hỏi nhiều điều hay ho từ tourist giống mình và dân địa phương. Destination cuối cùng sau kết thúc một năm chính là tôi cần một flight trở về nhà nhưng không có thì đi xe cũng chả sao, quay về căn nhà nho nhỏ không huge nơi có ba mẹ, tôi excited kể cho mọi người nghe về những thay đổi của chính mình, thấy đâu đó nụ cười thoáng qua của ba, sau tất cả tôi nhận ra mình thương ba rất nhiều.

Hãy là người đầu tiên thích bài viết này.

Bình luận

Đã có 2 lượt bình luận.

Hãy đăng nhập để bắt đầu hành trình Hack Não với Goingsunny.

Đăng nhập để tiếp tục